٩(๏̮͡๏)۶ Mỹ Hưng

A whole new world is waiting, it's mine for the taking. I know I can make it. Today my life begins.

Chuyện tình Navona

Leave a comment

Tôi biết người đàn ông ấy và mối tình kì lạ nhưng đúng chất Ý của ông qua những câu chuyện truyền khẩu ở Roma trong suốt mấy năm tôi sống ở đó. Marcel sống bằng kí ức, nỗi đam mê và niềm hy vọng vào một tình yêu gần như vô vọng.

 

 Chuẩn bị biểu diễn.

Tóc bạc trắng, dài đến tận vai, nụ cười hiền hậu và dễ thương nhưng đôi mắt buồn thì dường như luôn hướng về một nơi bất định nào đó. Ông đứng đó, ở cái sân khấu nhỏ là mặt của một thùng gỗ, với đám khán giả gần như luôn thay đổi từng ngày, thậm chí từng giờ, trước đài phun nước Moro ở một góc của quảng trường rộng nhất Roma, Navona. Có một khán giả duy nhất không đổi trong 3 năm qua, là tôi, người khán giả trung thành nhất của ông, người đến những buổi diễn kéo dài đôi khi chỉ 5 phút của ông và lặp đi lặp lại từ tối đến gần đêm không phải để chiêm ngưỡng những gì ông làm mà là để tìm kiếm những cảm xúc toát lên từ nụ cười thi thoảng vô hồn của ông, từ đôi tay đeo găng thoăn thoắt điều khiển những con rối vải. Tôi không biết điều gì đã thúc đẩy ông đến đây và thực hiện những buổi biểu diễn mà đôi khi không khiến ông cảm thấy hạnh phúc. Có những người thất nghiệp nhưng có tài lẻ nào đó đem sức sáng tạo của mình ra mua vui cho thiên hạ để đổi lấy dăm ba chục euro cho cuộc sống. Họ có rất nhiều trên những quảng trường Roma, thành phố của hàng trăm quảng trường và đài phun nước. Nhưng Marcel là một người rất khác với họ.

 

Một điệu nhảy.

Marcel không phải là một nghệ sĩ đường phố như rất nhiều những người khác kiếm sống ở đây. Ông cần tiền, không ít, nhưng ông duy trì cuộc sống của mình bằng cách biến cái công việc tưởng như nhàm chán vì lặp đi lặp lại ấy thành một bài thơ nho nhỏ và ông tồn tại có thể chính vì ông rất vui vẻ đối thoại với những khán giả luôn luôn biến động của mình. Nhiều năm như thế rồi, sáng cũng như tối, mùa hè cũng như mùa đông, những buổi biểu diễn ngắn ngủi của ông bắt đầu sau một vài điệu nhạc từ cái loa điện ông mang theo  như một cách để thu hút sự chú ý của những du khách đi vãn cảnh ở Navona. Sân khấu nhỏ bằng gỗ nhỏ chật hẹp, nhưng bóng tối như một tấm màn nhung đặc biệt phủ lên người nghệ sĩ già và không gian xung quanh đôi tay điều khiển những con rối không có dây của ông. Ánh đèn sân khấu được tạo bởi 2 chiếc đèn bàn ở 2 phía cánh gà-bục gỗ. Buổi biểu diễn bắt đầu, tiếng nhạc vang lên, đôi tay người nghệ sĩ xỏ vào  lưng 2 con rối đưa đi trên sân khấu nhỏ ấy theo từng thể loại nhạc và điệu nhảy khác nhau, từ tango cho đến valse và samba. Có cả một trích đoạn nổi tiếng với Charlie Chaplin trong “Ánh đèn sân khấu”, bản “Forever Love” của Take That, “Sexed up” của Robbie Williams và thậm chí cả điệu moonwalk của Michael Jackson với con rối mang dáng hình, trong trang phục màu đen và cả chiếc mũ phớt của người nghệ sĩ xấu số. Đám khán giả, chủ yếu là khách du lịch ngoại quốc, ồ lên thích thú sau mỗi điệu nhảy trên ngón tay rối của Marcel. Họ chỉ là một nhóm rất nhỏ những kẻ tò mò nếu so với biết bao khán giả ông đã từng trình diễn trong một vài tour vòng quanh thế giới trước kia mà đến bây giờ ông vẫn luôn tự hào nhắc đến với tôi trong những lần gặp mặt.

Marcel giữa các khán giả.

Nhưng nhân vật chính trên cái sân khấu nhỏ và ít ỏi khán giả ngoài trời ấy, dưới ánh đèn vàng vọt của quảng trường, chính là ông, Marcel. Ông là con rối vải trên sân khấu đời lớn hơn và bi kịch hơn, nhưng không kém phần lãng mạn. Khi cuộc hôn nhân của tan vỡ, người đã từng làm rất nhiều nghề và có cả một bộ sưu tập các xe FIAT cũ rích (không phải xe cổ) ấy đã yêu một cô gái trẻ, người mà ông bất chợt gặp và ngay từ cái nhìn đầu tiên đã chết chìm trong li rượu của thần ái tình. Ông bảo, đấy là một mối tình đẹp đẽ như thơ, như chuyện cổ tích, mối tình đã đưa ông lên khỏi miệng hố khủng hoảng tâm lí sau khi cuộc hôn nhân đổ vỡ và đã làm ông sống lại. Nhưng câu chuyện cổ tích ấy kết thúc không có hậu. Một ngày nọ, li rượu tình của Marcel đắng chát khi nàng bỏ đi, nhưng người công nhân Marcel đã quyết tâm trở thành một nghệ sĩ chỉ vì ông không muốn chấp nhận sự thật. Như trong một bộ phim, ông nói với nàng rằng: “Anh sẽ mãi mãi ở đây, chờ em, cho đến khi nào anh biết chắc chắn, là em sẽ không còn quay lại nữa”. Ở đây, là quảng trường Navona, nơi ông đã gặp nàng lần đầu tiên. Và thế là 10 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy, ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm qua năm, Marcel chờ đợi trong hy vọng mà gần như tuyệt vọng. Ông chờ nàng trong những buổi biểu diễn mà chỉ có cái lạnh giá hoặc mưa gió làm cho gián đoạn, khi những con rối trong tay ông không chịu nổi sự nghiệt ngã của thời gian và số phận trở nên mệt mỏi. Những con rối ấy ông đã tạo nên. Những màn diễn ngắn ngủi ông đã nghĩ ra. Những bản nhạc từ cái loa cũ kĩ hơi rè rè là do chính ông chọn. Cả những tấm danh thiếp và postcard ông bầy phía trước khán giả cũng chính ông in. Ông muốn họ mang những tấm ảnh của ông đi khắp nơi để tìm nàng. Ông kể cho họ nghe về nàng. Ông không bao giờ quên nàng và chỉ có những ai biết được câu chuyện tình của Marcel mới hiểu được rằng, trong show diễn ngắn ngủi trên cái sân khấu bé nhỏ của ông, có điệu nhảy như trong mơ dưới ngọn đèn đường của 2 con rối vải mà ông tạo nên. Đấy chính con rối từ hình mẫu của chính ông và nàng.

Có một tối, ông nhận ra trong đám khán giả kia có đôi mắt của nàng. Nàng đến đó để xem ông sống ra sao. Chỉ một lát rồi bỏ đi. Hôm ấy, Marcel diễn show hay nhất của đời mình. Những ngón tay xỏ rối vải như nhảy ballet trên sân khấu nhỏ. Thể rồi khi nàng rời đám đông đi mất hút, ông tuyên bố từ bỏ sân khấu để đi tìm nàng. Marcel không thấy nàng, và từ đó nàng không quay lại. Nhưng rồi ông vẫn trở lại sân khấu. Để chờ nàng trở lại. Ông vẫn phải sống và hy vọng, dù nụ cười trên môi ông giờ đã ít ánh nắng hơn…Chuyện tình của Marcel đã trở thành một câu chuyện dường như là huyền thoại ở Roma, được đưa vào những cuốn sách hướng dẫn du lịch về Thành phố vĩnh cửu, lan ra khỏi biên giới nước Ý, thậm chí màn trình diễn rối bằng ngón tay nhảy nhót của ông còn trở nên bất tử với một trường đoạn của phim “Double team” với các tài tử Jean Claude Van Damme và Mickey Rourke. Có thể, nàng cũng đã xem bộ phim đó. Nhưng đến giờ, nàng vẫn không trở lại, và Marcel chỉ là một ông vua cô đơn trên sân khấu của chính đời mình ở quảng trường Navona. Có lẽ Marcel và cô gái nọ đã chịu một lời nguyền nào đó từ chính quảng trường Navona, nơi mà ở trung tâm của nó ngự trị đài phun nước Bốn dòng sông của Gian Lorenzo Bernini. Người Roma bảo rằng, những đôi tình nhân nào vô tình đi quanh nó ngược chiều kim đồng hồ sẽ chia tay nhau trong vòng 6 ngày. Chuyện đó kể cũng khó tin như những huyền thoại cũng ở Roma về việc một cô gái nào đó đến đài phun nước Trevi, sau khi quay lưng vào nó và nhắm mắt ném xuống nước một đồng xu để ước trở lại, sẽ uống một ngụm nước ở đó và sẽ nhanh chóng yêu một chàng bảnh trai người Italia. Khó tin, nhưng những ai đang yêu lại rất tin.

Tôi không hoàn toàn tin vào những câu chuyện như thế, bởi người ta không thể chiêm ngưỡng kiệt tác điêu khắc của Bernini nếu không đi một vòng quanh đài phun nước Bốn dòng sông, dù là theo chiều nào. Nhưng ở nước Ý vào thời buổi mà thực dụng và ngoại tình lên ngôi, người ta sống bằng những câu chuyện tình yêu như của Marcel, hoặc nuôi dưỡng tình yêu của đám trẻ bằng những chuyện tình tuổi teen như trong những tác phẩm của Federico Moccia, khiến chúng cuồng điên móc hàng nghìn chiếc khóa lên cây cầu Milvio cũ kĩ và ném chìa xuống dòng Tevere sau khi đã thề thốt hẹn hò. Những dòng tỏ tình được viết ở khắp mọi nơi trên cái đất Roma lãng mạn và cổ kính này. Hình như tình yêu theo kiểu lãng mạn bậc nhất ấy luôn có đất phát triển ở đây, làm rung động không biết bao người, trong đó có cả những vị linh mục mà báo chí từng viết là có không ít người mặc áo chùng rời bỏ các tu viện và lòng kính Chúa để đến với trái tim. Yêu và đặc biệt là yêu trong tuyệt vọng dường như đã là lẽ sống trong một đất nước mà tỉ lệ kết hôn thấp hơn nhiều li thân và li dị, trong khi ngoại tình tăng vọt. Dường như các đôi yêu nhau thường đến đưa tay vào Cái miệng sự thật ở nhà thờ Santa Maria in Cosmedin, bắt chước đôi tình nhân cũng yêu nhau bất chợt trong “Kì nghỉ ở Roma”, nhưng những kẻ nói dối chưa bao giờ bị trừng phạt, bởi cái miệng sư tử trên mặt người ấy chỉ là tượng bằng đá vô giác vô tri. Trên mảnh đất này, khi mùa xuân đến, những cây nở hoa tím rụng đầy đường lại mang tên Judas, kẻ đã bán Chúa. Mà màu tím lại được quy định là thứ màu của sự thủy chung. Nhưng tôi vẫn lặng người trong chốc lát khi nghe câu chuyện của Marcel và cầu chúc hạnh phúc cho ông, dù đời không bao giờ quá lãng mạn như phim, kiểu Cinema Paradiso của đạo diễn Tornatore, khi chàng trai có tên Toto đã bỏ về trong đau khổ ở đêm thứ 100 sau 99 đêm chờ đợi dưới cửa sổ nhà nàng Elena một cách vô vọng, bất chấp mưa gió lạnh lẽo, thì nàng tìm đến chàng, và hôn chàng những cái hôn cháy bỏng. Ngày Marcel nhìn thấy người ông yêu trong đám khán giả đã qua 5 năm. Từ đó đến giờ, nàng chưa trở lại..

Marcel yêu và vì thế ông chờ đợi. Những cuộc chờ đợi ấy đã kéo dài bao nghìn ngày không ngơi nghỉ. Chờ đợi và ông tồn tại, sự tồn tại in hình trên những ngón tay lướt qua cái sân khấu bé nhỏ và buồn dìu dịu như nụ cười của ông. Nhạc sĩ huyền thoại Lucio Dalla từng hát rằng: “Sự thật là không ai chết vì tình yêu”. Nhưng trên thực tế, người ta có thể nhảy vì nó. Kể cả nhảy bằng những ngón tay.

Bài và ảnh : Trương Anh Ngọc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s